Đông nay ta sắp qo
this winter we are about to [?]
Nghĩ về đông cũ, bao người bỏ ta
thinking of old winters, how many left us
Trăm năm, đời sống ta bà
a hundred years, life in this mortal world
Sao mà quá ngắn, làm ta ngậm ngùi
why so short, making us mournful
Xuân đi, hè tới, đầu vui
spring goes, summer comes, joy begins
Thu về, đông tiếp, có mùi gì đâu
autumn returns, winter follows, no scent at all
Hành tinh, quả đất hình cầu
the planet, the earth is a sphere
Vẫn quay, quay mãi, canh thâu, chẳng ngừng
still turning, turning forever, through the night, never stopping
Mặt trời chiếu nắng không ngừng
the sun shines its light without stopping
Mặt trăng vẫn rọi, chẳng ngừng đêm khuya
the moon still shines, never stopping in deep night
Sao sa lấp lánh kia kìa
shooting stars sparkle there
Gió trời vẫn thổi, mây kia bay đều
the sky's wind still blows, those clouds drift steadily
Bao nơi ẩm thấp rong rêu
many damp places with moss
Bao nơi quá nóng, cát đều lộ ra
many places too hot, sand all exposed
Trên đời bao đất hải hà
in the world so much vast land
Làm sao đi hết, tỏ ra đá trùng
how to travel it all, showing again
Thân người trước bụng sau lưng
the human body, front belly, back
Mấy ai đã hiểu, rõ từng mọi nơi
how few have understood every place clearly
Đó là chưa kể trên trời
that's not counting the heavens
Đó là chưa kể ngoài khơi trên rừng
that's not counting the seas, the forests
Những người đi tản ra bưng
those who scattered out to the marsh
Những người bỏ nước, đã từng đó đây
those who left the country, have been here and there
Phong sương ran nứt gió đầy
weathered, cracked, full of wind
Khi về quê cũ thì đây còn gì
when returning to the old homeland, what is left here
Ông bà cha mẹ đã đi
grandparents, parents have gone
Đi về Tây Trúc cũng vì tuổi cao
gone to the Western Paradise because of old age
Tìm xem có bậc đàn nào
look to see if there is any elder
Tìm đâu chẳng thấy, vì sao chẳng còn
searching everywhere finding none, why are none left
Bây giờ tìm lại cháu con
now searching again for children and grandchildren
Ai ai cũng đã vương tròn phu thê
everyone already bound in marriage
Ôi ôi, buồn quá đông về
oh oh, so sad as winter comes
Người thân khuất bóng, tái tê quá buồn
loved ones gone from sight, numb with sorrow
Buồn thì nước mắt chảy tuôn
when sad, tears pour down
Biết ai san sẻ nỗi buồn ở đây
who is there to share this sorrow here
Đông nay ta sắp qo
Nghĩ về đông cũ, bao người bỏ ta
Trăm năm, đời sống ta bà
Sao mà quá ngắn, làm ta ngậm ngùi
Xuân đi, hè tới, đầu vui
Thu về, đông tiếp, có mùi gì đâu
Hành tinh, quả đất hình cầu
Vẫn quay, quay mãi, canh thâu, chẳng ngừng
Mặt trời chiếu nắng không ngừng
Mặt trăng vẫn rọi, chẳng ngừng đêm khuya
Sao sa lấp lánh kia kìa
Gió trời vẫn thổi, mây kia bay đều
Bao nơi ẩm thấp rong rêu
Bao nơi quá nóng, cát đều lộ ra
Trên đời bao đất hải hà
Làm sao đi hết, tỏ ra đá trùng
Thân người trước bụng sau lưng
Mấy ai đã hiểu, rõ từng mọi nơi
Đó là chưa kể trên trời
Đó là chưa kể ngoài khơi trên rừng
Những người đi tản ra bưng
Những người bỏ nước, đã từng đó đây
Phong sương ran nứt gió đầy
Khi về quê cũ thì đây còn gì
Ông bà cha mẹ đã đi
Đi về Tây Trúc cũng vì tuổi cao
Tìm xem có bậc đàn nào
Tìm đâu chẳng thấy, vì sao chẳng còn
Bây giờ tìm lại cháu con
Ai ai cũng đã vương tròn phu thê
Ôi ôi, buồn quá đông về
Người thân khuất bóng, tái tê quá buồn
Buồn thì nước mắt chảy tuôn
Biết ai san sẻ nỗi buồn ở đây
← swipe to switch language →